Cảm ơn quý vị đã ghé thăm blog! Chúc quý vị có giây phút vui vẻ!

Thứ Năm, 20 tháng 6, 2013

Không nói ai cũng biết. Nhưng cũng phải nói thêm: ai cũng biết nhưng không ai dám nói!



Cảm thông, chia sẻ với những suy tư của Bộ trưởng Phạm Vũ Luận, tôi đã viết loạt bài về hiện trạng giáo dục Việt Nam. Tôi nhấn mạnh cái gốc thuộc vấn đề nhân sự, mà đã là nhân sự, không chăm lo đàng hoàng, nó di hại đến cả trăm năm!
Sự thực ấy, không nói ai cũng biết. Nhưng cũng phải nói thêm: ai cũng biết nhưng không ai dám nói!
Bởi vì nói về nhân sự là nói đến ai, nếu không nói đến lãnh đạo giáo dục các cấp??? Thế là ai cũng sợ nên giả câm giả dại!
Và dại khờ là những lũ người câm! Tố Hữu đã cảnh báo thế, và hôm nay toàn ngành giáo dục của ta thành giáo dục đặc biệt, sau cả thế kỉ nỗ lực vẫn không thể hòa nhập.
Sự an toàn của các lãnh đạo hiện nay là dân bị câm. Khi xảy ra sự vụ, các quan Bộ lại lên giọng hề chèo: dân không nói thì ai biết?
Năm năm trước, khi thanh tra vụ Trần Tín Kiệt, một số quan Bộ to mồm giữa hội trường trách đảng, trách dân, rằng có đảng ủy, có công đoàn, có thanh tra nhân dân, tại sao lại để Trần Tín Kiệt lộng hành? Trong khi họ thừa biết, Hiệu trưởng, Bí thư đảng, Nhà giáo ưu tú này do ai dựng lên và ai đã chống lưng cho y lộng hành!
Bây giờ thì hàng loạt các sự vụ: vụ Nguyễn Văn Nam, Hiệu trưởng Trường Đại học Kinh tế quốc dân (tại đây) , vụ Nguyễn Văn Minh, Hiệu trưởng Trường Đại học Sư phạm (tại đây), vụ Hoàng Văn Châu, Hiệu trưởng Trường Đại học Ngoại thương (tại đây), vụ Nguyễn Ngọc Thảo, Hiệu trưởng Trường Cao đẳng nghề Đồng Khởi (tại đây)…
Các sự vụ đều có sai phạm giống nhau đến không ngờ: “Dân chủ giả hiệu” để lũng đoạn đảng, lũng đoạn đoàn thể, kéo bè kéo cánh, gia đình trị, gian dối trong đào tạo và thu chi tài chính, tạo ra các danh hiệu, giá trị ảo…
Không biết khi thanh tra các vụ Hiệu trưởng này, mấy ông Bộ có còn cái điệp khúc: dân không nói thì làm sao lãnh đạo biết?
Trong khi, dân chúng tôi nghĩ, vì lãnh đạo thừa biết, nên dân chúng tôi làm sao dám nói!
Đến khi dân cất lên tiếng nói, thì chỉ có thể nói cho công luận biết, chứ nói cho các ngài biết để làm gì?
Nói thẳng ra, Hiệu trưởng do các ngài bổ nhiệm, mà bổ nhiệm một cách ngang ngược, ném từ trên trời xuống, bất chấp tín nhiệm của dân, chúng không lộng hành mới là lạ. Với cái quyền uy vô biên của các ngài như thế thì có là Tôn Ngộ Không cũng chắp tay vái dài, ném gậy xuống biển mà về với núi Hoa Quả cho xong!
Các đời Bộ trưởng đã nỗ lực tháo gỡ mọi rối rắm bùng nhùng của giáo dục, nhưng không thấy hoặc không dám đi từ gốc, nên càng gỡ, càng rối.
Những tiêu cực trong giáo dục chỉ là cái ngọn đang mọc ra từ cái gốc cây yêu quái trong huyền thoại do các ngài trồng lên, chặt nhánh này nó lại mọc ra nhánh khác.
Tôi nghĩ, hình ảnh Bộ trưởng Luận thọc tay vào túi quần lặng lẽ suy tư là suy tư làm sao chặt được cái cây yêu quái này để trồng lại cái cây thần lành mạnh khác!
Mà nếu ông thật sự suy tư về điều này thì cán bộ, nhân dân các trường đến lúc phải cùng nhau đoàn kết để giúp ông. Công cuộc cải cách giáo dục của ông chỉ có thể dựa vào dân. Nhưng từng trường đánh lẻ như vừa rồi chỉ có thể giải quyết cục bộ, mà hậu quả là một sâu Trần Tín Kiệt ra đi, các sâu khác lại ra đời.
Chỉ có thể lúc này là: Giảng viên các Trường Đại học và cán bộ giáo viên bị áp bức đoàn kết lại! Chống lưng cho Bộ trưởng làm cách mạng là nhân dân chứ không thể là cái “chân đất” của cá nhân ông!
Theo Blog Chu Mộng Long

Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013

MỆNH LỆNH TỪ TRÁI TIM

MỆNH LỆNH TỪ TRÁI TIM
( HAY TÂM SỰ CỦA MỘT TRÍ THỨC VIỆT NAM
TRƯỚC HIỆN TÌNH ĐẤT NƯỚC)
BS NGUYỄN QUÝ KHOÁNG
(Việt Nam, ngày 10 tháng 03 năm 2013)
Trước tình hình đất nước ngày càng xuống dốc về xã hội, văn hoá, kinh tế, chính trị v…v, nhất là tương lai Đất nước rất đen tối trước hoạ xâm lăng của Trung Quốc, là người trí thức Việt Nam, tôi tự thấy lương tâm bị cắn rứt khi cứ im lặng chấp nhận những điều chướng tai gai mắt diễn ra hàng ngày cũng như nghe những lời than vãn của đồng bào mình.
Mục sư Martin Luther King có nói:
- “Kẻ nào chấp nhận cái ác mà không phản đối chắc chắn là tiếp tay cho cái ác lộng hành” (He who accepts evil without protesting against it is really cooperating with it) và
- “Cuộc đời của chúng ta bắt đầu chấm dứt khi chúng ta lặng thinh trước những vấn đề sống còn” (Our lives begin to end the day we become silent about things that matter).
Tôi luôn thỏi mình: Nếu mọi người dân, nhất là các trí thức, vì sợ hãi cho bản thân và gia đình mình, cứ tiếp tục im lặng trước hiện tình của Đất nước thì tương lai Nước ta sẽ đi về đâu? Chắc chắn sẽ rất đen tối ! Trước lời kêu gọi của Nhà Nước cho phép dân chúng góp ý sửa đổi Hiến pháp 1992 đến tháng 9 năm 2013 tới, nếu một số đông trí thức vẫn lặng thinh thì xem như chúng ta chấp nhận bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp do Quốc hội đưa ra nghĩa là vẫn “rượu cũ trong bình mới”, nghĩa là “vũ như cẩn”, vậy trách nhiệm với Đất Nước của chúng ta ở đâu? Gỉa sử đến một ngày, Đảng CSVN trưng cầu ý dân kêu gọi sát nhập Việt Nam vào Trung Quốc, thì chẵng lẽ chúng ta vẫn cứ im lặng hay sao? Lúc đó, liệu chúng ta còn giữ được mạng sống,vợ con, nhà cửa và của cải không? Gương nước Tây Tạng còn sờ sờ trước mắt.
Tôi đã cảm động đến rơi nước mắt khi nghe VIỆT KHANG hát bài “VIỆT NAM, QUÊ HƯƠNG TÔI ĐÂU?” và một trong những hình ảnh người dân đi biểu tình chống Trung Quốc trong những năm qua khiến tôi xúc động , nhất là hình một cô gái Việt Nam khóc trong tuyệt vọng. Tôi có cảm nghĩ như cô đang hết sức đau lòng khi thấy người dân Việt bày tỏ lòng yêu nước mà lại bị chính quyền do mình “bầu” lên ngăn cản, đạp vào mặt, bắt bớ, giam cầm…
Chính vì các lý do trên mà mặc dù rất ghét chính trị, tôi tự thấy không thể tiếp tục lặng thinh được nữa.Tôi mong muốn sự lên tiếng của mình sẽ đóng góp một phần nhỏ cho sự thay đổi của Đất nước, cho tương lai của các con cháu chúng ta. Thay đổi hay không là tuỳ theo Đảng và Nhà nước có thật lòng lo cho dân, cho Nước không? Còn nếu một ngày xấu trời nào mà Nước Việt chúng ta chịu chung số phận của Nước Tây Tạng thì tôi cũng tự thấy mình đã làm hết sức rồi và sẽ không thẹn với lương tâm trước khi nhắm mắt. Nếu có ngày đó thật thì quả là sống không bằng chết vì mất Tổ quốc là mất tất cả!
Đối với tôi, cuộc đời chỉ có ý nghĩa khi mình sống có ích cho người khác. Chính vì lý do đó, mặc dù có giấy bảo lãnh đi Canada đoàn tụ gia đình năm 1982, tôi đã chấp nhận ở lại quê hương để làm công tác của một Thầy thuốc hầu xoa dịu bớt đau khổ của bệnh nhân cũng như đào tạo thêm các bác sĩ về X Quang, Siêu âm.Thành thật mà nói, đến giờ phút này, tôi chưa bao giờ hối tiếc về sự chọn lựa đó. Công tác tại Bệnh viện đa khoa Tỉnh Tây Ninh từ 1977 đến 1983 rồi tại Bệnh viện An Bình,Tp Hồ Chí Minh từ 1983 đến 2009 tổng cộng là 32 năm, tôi được mời vào Đảng CSVN 2 lần nhưng tôi đã từ chối vì không thích làm chính trị, không thích theo bất cứ một phe phái nào. Tôi chỉ thích làm chuyên môn và dạy học mà thôi.
Cách đây không lâu, tôi đã ủng hộ Kiến nghị sửa đổi Hiến Pháp 1992 do 71 nhân sĩ trí thức công bố ngày 19 tháng 1 năm 2013 tại Hànội với số thứ tự trong danh sách những người ký tên là 7035.Tôi biết khi làm việc này, tôi có thể gặp nhiều rủi ro nhưng không sao vì tôi đã sẵn sàng, đến chết là cùng chứ gì!
Xưa kia, tôi đã chọn ở lại quê hương để phục vụ bệnh nhân và các thế hệ thầy thuốc trẻ, giờ đây, tôi nói lên chính kiến của mình để xây dựng và bảo vệ Đất nước vì đối với tôi, cuộc đời mỗi người như một quyển tiểu thuyết đầy đủ hỷ, nộ, ái, ố, quan trọng là quyển sách đó có hay không chứ không phải nó có dầy hay không!
Nếu có một ngày tôi bị bắt, công an sẽ hỏi tôi (như đã từng hỏi những Bloggers, những người bất đồng chính kiến, những người biểu tình…) là ai đã xúi dục, cho bao nhiêu tiền…thì tôi đã có sẵn câu trả lời: Không ai có thể xúi dục được tôi, không ai mua chuộc được tôi mà CHÍNH LƯƠNG TÂM TÔI ĐÃ MÁCH BẢO, CHÍNH TRÁI TIM TÔI ĐÃ THÚC DỤC TÔI LÀM THẾ!
Cuối cùng, xin cầu mong đất nước Việt Nam chúng ta được độc lập, tự do, hạnh phúc thật sự.
 

Thứ Năm, 6 tháng 6, 2013

Nhận xét chua sót của Nguyễn thu Trâm

Vậy là ngày mai họ đưa hai người yêu nước Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình ra tòa.
Lại một phiên tòa của những kẻ bán nước xét xử người yêu nước như nhiều phiên tòa từng diễn ra trên đất nước Việt Nam suốt từ 37 năm nay. Những phiên tòa phi lý vô nhân và bất công đã khiến cho hàng chục ngàn gia đình nát tan ly loạn vì người thân của họ vì quá yêu nước mà lụy vòng lao lý tù đày mà không ít người trong số đó, sau phiên toàn rồi không bao giờ trở về nữa.
Và ngày mai này đến lượt các anh phải ra tòa chỉ bởi các anh đã nói thay cho triệu người Việt Nam về nỗi ưu tư trước thảm họa mất nước, trước nguy cơ bị diệt vong hay đồng hóa của giống nòi.

Có đâu trên thế gian này lòng yêu nước cần phải được kín giấu, nếu không muốn bị xỉ vả, bị đấu tố, bị giam cầm tra tấn và bị tù đày?
Có đâu trên thế gian này sự gian trá, lường láo, bịp bợm và phản trắc lại được tôn vinh là quang vinh muôn năm, là đời đời sống mãi… ?
Truyền thuyết một mẹ trăm con của Việt Tộc khiến người Việt gọi nhau bằng hai tiếng “Đồng Bào” nghe gần gũi thân thương và cao cả quá, nhưng sao lại mỉa mai và nghịch lý đến thế này, sao lại vị bất đồng chủng mà quay lại giết hại đồng bào mình?
Sao lại “Quan san muôn dặm một nhà, bốn phương vô sản đều là anh em” mà lại không anh em với những người cùng mình sinh ra từ một bọc trứng?
Phải chăng vì đất nước này vốn tồn tại nhiều nghịch lý, nên con người ta cảm thấy bình thường trước nghịch lý và phản cảm trước những cái chân thiện  mỹ?
Đâu rồi những ngày sinh viên, trí thức, Phật tử miền nam xuống đường chống lại cuộc chiến tranh ngăn chặn làn sóng đỏ của chính thể Quốc Gia đang bảo vệ nền tự do cho đồng bào Nam Việt trước họa xâm lược của cộng quân Bắc Việt?

Đâu rồi phong trào “Hát cho đồng bào tôi nghe và nghe đồng bào tôi hát”? Đâu rồi phong trào vận động người dân đấu tranh đòi chấm dứt cuộc chiến chống cộng của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa, phản đối sự hiện diện của quân đội đồng minh Hoa Kỳ trên đất nước Việt Nam trong cuộc chiến tranh Quốc-Cộng, đòi lật đổ chính quyền Nguyễn Văn Thiệu, đòi Hoa Kỳ phải rút hết quân đội ra khỏi miền Nam Việt Nam, để cho “Bác cùng chúng cháu hành quân vào Sài Gòn…” đánh đổ giai cấp tư sản xanh để xây dựng nên giai cấp tư sản đỏ? Để rồi hàng hàng lớp lớp người dân Sài Gòn và cả Miền Nam phải đánh đổi hết cả gia sản và cả tính mạng của mình nữa để vượt biển đi tìm tự do, bởi những bài xích tự do của những sinh viên trí thức này.

Trương Thìn
Đâu rồi sinh viên y khoa Trương Thìn, Đâu rồi các nhà thơ Lê Văn Ngăn, Lê Gành, Trần Vàng Sao, Trần Phá Nhạc, Đông Trình, Đoàn Khắc Xuyên, Hoàng Nghĩa? Đâu rồi các nhạc sỹ Trần Quang Long, Miên Đức Thắng, Tôn Thất Lập, Trương Quốc Khánh, Trần Long Ẩn, Nguyễn Văn Sanh, La Hữu Vang, Nguyễn Xuân Tân, Nguyễn Tuấn Kiệt, Nguyễn Nam, Nguyễn Phú Yên,.. Vũ Đức Sao Biển, Xuân An, Hải Hà, La Hữu Vang với "Dậy Mà Đi" "Tổ Quốc Ơi Ta Đã Nghe", "Hát Trong Làn Khói Đạn"?
Đâu rồi các "Hội Tết Quang Trung Sài Gòn" năm 1967? Đâu rồi "Đêm nhạc Tôn Thất Lập" ở Đại học Dược khoa Sài Gòn năm 1967? Đâu rồi "Đêm thơ nhạc" ở Đại học Sư phạm Huế vào tháng 12 năm 1967  xuống đường, với các chiến dịch đốt xe tăng Mỹ, để đón xe tăng của Nga Sô Trung Cộng vào nghiền nát hàng ngàn đồng bào đang trên đường lánh nạn, trước khi húc đổ cổng Dinh Độc Lập và treo ngọn cờ máu lên nóc dinh để báo hiệu sự cáo chung của một nền tự do dân chủ của dân tộc.

Nhạc Sỹ La Hữu Vang
Tôi không biết từ sau ngày miền Nam bị hoàn toàn nhuộm đỏ nhờ sự đóng góp không nhỏ cả các sinh viên, trí thức, thi sỹ, nhạc sỹ và của các anh, đã có ai trong số các anh lại phải cũng đồng bào miền Nam băng rừng, vượt biển đi tìm tự do? Có ai trong số các anh phải vĩnh viễn nằm lại dưới lòng biển lạnh, và co ai đã may mắn đến được bến bờ tự do, để các anh có thể thấy được cái giá trị đích thực của tự do cũng như cái giá mà con người phải trả để đạt được nó. Bởi do cái thói tục ở đời khi người ta đang có cái gì trong tầm tay thì không biết trân trọng giữ gìn, thậm chí còn “xuống đường” chống báng lại nó, để khi nó vuột khỏi tầm tay thì con người ta lại phải quay quắt kiếm tìm mà cuộc tìm kiếm không phải chỉ trả giá bằng bạc vàng mà còn bằng chính cả mạng sống.

Nhạc Sỹ Trần Long Ẩn
Các anh Trương Thìn, Lê Văn Nuôi, Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng… Các anh có công lớn lắm trong công cuộc đánh đuổi đế quốc Mỹ ra khỏi miền nam tự do để tiếp rước đế quốc Đại Hán về cho cả mọi miền đất nước. Lịch sử đảng cộng sản đã ghi nhận công lao của các anh rằng: “Có lẽ trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc, chưa có cuộc "ra quân" nào của giới trí thức rầm rộ và có ảnh hưởng trực tiếp, sâu rộng như phong trào Hát cho đồng bào tôi nghe. Phong trào này đã góp phần không nhỏ trong việc tập hợp thanh niên, học sinh, sinh viên tham gia phong trào đấu tranh tại các đô thị miền Nam Việt Nam trong những năm chiến tranh.”. Vâng, chúng tôi cũng xác nhận rằng các anh là các công thần của chế độ cộng sản. Nhưng hiện giờ các anh đang làm gì? Ở đâu và đang sinh sống ra sao? Sao không xuống đường biểu tình chống Trung Cộng?

>
>  

Các anh có biết rằng hiện nay, có nhiều người thuộc thế hệ các anh, thuộc thế hệ em, cháu các anh cũng vì lòng yêu nước, nhưng hơi khác các anh một chút- là họ yêu nước mà không yêu CNXH- điểm giống các anh là họ cũng đã làm thơ cũng đã viết nhạc, nhưng thơ của họ đơn sơ, không đồ sộ như những tập san Đồng Dao, Đối Diện, Đứng Dậy của các anh, thơ của họ chỉ mộc mạc như tâm hồn của họ rằng: “Vì Danh Dự Dân Tộc, Chống Giặc Tàu - Vì Tương Lai Đất Nước, Chống Tham Nhũng ” và nhạc của họ cũng giản dị chân chất như tấm lòng người Nam bộ chứ không được đồ sộ như những tập nhạc "Hát cho đồng bào tôi nghe" - tức Chúng ta đã đứng dậy - với lời tựa hùng hồn sắt máu của anh Huỳnh Tấn Mẫm năm xưa. Ấy vậy mà họ đã bị bắt giam cầm, bị tra tấn và ngày mai đây họ phải ra tòa để bị xét xử về tội yêu nước, về ý thức và tinh thần dân tộc chứ không phải tinh thần quốc tế vô sản.

Các anh có biết những vụ việc này không?
Các anh suy nghĩ như thế nào?
Sao các anh không tiếp tục “Hát cho đồng bào tôi nghe và nghe đồng bào tôi hát” nữa đi?
Sao các anh chỉ biết chống lại những người xây dựng và bảo vệ tự do, mà không dám chống lại những người mang đến thảm họa cho đất nước và tai ương cho dân tộc?
Sao các anh chỉ dám chống lại những người biết tôn trọng các anh, tôn trọng cả phẩm giá làm người của đồng bào các anh, mà các anh không biết chống lại những người đang chà đạp mọi quyền tự do căn bản của các anh và của cả dân tộc này?
>
>
> >
Sao các anh chỉ chống lại và bức tử một thể chế chính trị đã xây dựng và bảo về cho các anh đầy đủ mọi quyền tự do, kể cả quyền được chống lại họ mà các anh không biết chống lại một chế độ độc tài toàn trị đã tước đoạt của các anh và đồng bào các anh hết tất cả mọi quyền tự do, dân chủ cũng như quyền làm ngừơi và họ đang cõng rắn về cắn gà nhà và đang rước cả voi về dày mả Tổ?
Các anh Trương Thìn, Lê Văn Nuôi, Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng… và các thi sỹ nhạc sỹ, các sinh viên trí thức của Việt Nam đang ở đâu?

Thứ Tư, 5 tháng 6, 2013

Bài Thơ đau xé lòng của Nguyễn Phương Uyên

Bài Thơ đau xé lòng của Nguyễn Phương Uyên
QLB 
-  Bài thơ được Mẹ của Nguyễn Phương Uyên cho công bố sau phiên toà kết án em 6 năm tù giam vì tội yêu nước.
Ơi đồng bào Việt Quốc !
Đất nước không chiến tranh
Cớ chi đau thắt ruột
Sự tự hào ngộ nhận
Một chế độ bi hài sau chiến tranh
Bọn cường quyền gian manh cơ hội
Đào bới bóc lột dân lành
Núp dưới bóng cờ máu, bác đảng
Âm thầm bán từng mảnh đất quê hương
Tổ quốc thân yêu ơi!
Đồng bào thân yêu ơi!
Ôi, ta thương quá đi thôi!
Vết sẹo hằn sâu vào trái tim, trải dài theo năm tháng

Xuyên qua chiến tranh có những nấm mồ hùng vĩ
Người phơi thây ngã xuống mắt trừng trừng nhìn nhau
“Hậu thế ơi hãy giữ gìn non song”
Ôi đất nước giờ tả tơi từng mãnh trao cho giặc!

Sự hy sinh bất công!
Xứ sở linh thiêng có còn không?
Phật khóc, Thánh rơi lệ!
Công lý lưu lạc để đức tin chìm vào đáy biển

Tràn ngập hôn mê
Ơi thanh niên Việt Quốc!
Chúng ta là ai?
Hãy đứng lên trước vận mệnh tổ quốc

Giặc đang tràn tới ngõ
Hãy đứng lên đi
Đứng lên niềm tự hào để sử sách lưu danh
Đứng lên đi cho tự do tỏa sáng

Đứng lên đi giành lại nước của dân lành
Hởi tất cả những ai là đồng bào Việt Quốc
Hãy chúng tay giữ gìn cội nguồn cho con cháu mai sau.


Nguyễn Phương Uyên

Thứ Ba, 4 tháng 6, 2013

Nhìn xứ người mà lòng nhói đau

TP Seoul Hàn Quốc được công nhận là thành phố “thông minh” nhất thế giới. (Tiếng nói nước Nga 24.11.2011). “Seoul xếp thứ Nhất trong bảng xếp hạng thành phố “thông minh” của thế giới, được soạn thảo bởi hãng Ericsson, hợp tác với công ty tư vấn Arthur D. Little”. Hôm thứ Năm 10/11/2011, các phương tiện truyền thông Hàn Quốc đã đưa tin này.

Thành phố Seoul
Đứng sau thủ đô Hàn Quốc là Singapore. Ngoài ra trong Top-10 thành phố hàng đầu có Stockholm, New York, London, Tokyo, Paris, Bắc Kinh, Los Angeles và Thượng Hải. Các tiêu chí chính là tốc độ và chất lượng áp dụng công nghệ thông tin và truyền thông vào cấu trúc đô thị. Seoul thắng cuộc vì đã thực hiện đầy đủ các chương trình môi trường, y tế, chăm sóc sức khỏe cho người dân. Singapore cũng áp dụng thành công sáng kiến ​​trong lĩnh này ”.
Kinh tế Hàn Quốc là nền kinh tế phát triển, đứng thứ ba ở châu Á và đứng thứ 10 trên thế giới theo GDP năm 2006. Kể từ 1954 (sau chiến tranh Triều Tiên) kinh tế Hàn Quốc đã phát triển nhanh chóng. Từ một trong những nước nghèo nhất thế giới, (nền kinh tế thua kém Sài Gòn miền Nam VN trong giai đoạn này) khắp nơi trong điêu tàn đổ nát, bởi cày qua xát lại của nội chiến Bắc, Nam, không đủ lương thực cho người dân (1955) Nhưng hai thập niên sau trở thành một trong những nước giàu nhất, sau Nhật Bản ở Đông Á. Cuối thế kỷ 20, Hàn Quốc là một trong những nước có tốc độ tăng trưởng kinh tế nhanh nhất trong lịch sử thế giới hiện đại.GDP (PPP) bình quân đầu người của đất nước đã nhẩy vọt từ 100 USD vào năm 1963 lên mức kỉ lục 10.000 USD vào năm 1995 và 25.000 USD vào năm 2007. Bất chấp các ảnh hưởng nặng nề từ cuộc khủng hoảng kinh tế châ Á 1997, nước này đã khôi phục kinh tế rất nhanh chóng và vững chắc. Người ta thường nhắc đến sự phát triển thần kỳ về kinh tế của Hàn quốc như là “Huyền thoại sông Hàn” đến nay huyền thoại này vẫn tiếp tục. Hàn Quốc cũng là một nước phát triển có sự tăng trưởng kinh tế nhanh nhất, với tốc độ tăng trưởng GDP bình quân là 5% mỗi năm – một phân tích gần đây nhất bởi Goldman Sachs năm 2007 đã chỉ ra Hàn Quốc sẽ trở thành nước giầu thứ 3 trên thế giới vào năm 2025 với GDP bình quân đầu người là 52.000 USD và nếu ổn định tiếp 25 năm sau nữa Hàn Quốc sẽ vượt qua tất cả các nước ngoại trừ Hoa Kỳ để trở thành nước giầu thứ hai trên thế giới, với GDP bình quân đầu người là 81.000 USD Mà một Bắc Triều Tiên CS sẽ mất hàng thế kỷ cũng không có cơ may bắt kịp.

Tất cả dường như khởi đầu từ Tổng thống Lý Thừa Vãn. Có thể cá nhân ông có vài vấn đề còn bàn cải trong hậu trường chính trị, nhưng nhân dân Hàn Quốc cho ông là vị Tổng Thống đầu tiên đã thiết kế và tạo bệ phóng cho nền kinh tế Hàn Quốc cao lớn mạnh mẽ “Hóa Rồng” hôm nay!. Dự trữ ngoại tệ cho nền kinh tế 400 tỷ usd – So VN: 13 tỷ usd (nhưng VN nợ nước ngoài 36 tỷ usd).
Đọc tin xứ người, ngẫm lại xứ mình mà héo hắt ruột gan, bởi ở xứ đó (Hàn Quốc) đang hiện diện hàng chục ngàn nhân công lao động chân tay Việt Nam, đang vắt kiệt sức lao động trên công trường xây dựng, rét lạnh cứng người ngoài biển khơi trên các tàu đánh cá và hơn 30 ngàn “nhan sắc Việt” vừa là “osin” kiêm nhiệm làm “dâu” cô đơn trên xứ lạ quê người để chắc mót từng đồng ngoại tệ gửi về quê nhà…
Sao định mệnh hai quốc gia cùng thời điểm bị chia cắt Nam Bắc giống hệt nhau, nhưng định mệnh người dân hai nước hôm nay thì khác biệt như chủ, tớ, nô tỳ? Có rất nhiều biện minh “thiên cộng” đánh giá về vấn đề này, không rõ lắm trong chủ quan hay khách quan? Nhưng lịch sử vốn lạnh lùng vì không có trái tim, nên rất công bằng trong quang minh chính trực cho chúng ta những góc nhìn, phải chấp nhận nó là thực tế, rất chính xác dù có phi đạo đức hay đẫm máu và nước mắt.
Ông Hồ Chí Minh – Có thể chúng ta không quan tâm lắm đến nhiều danh vị hào nhoáng có vẽ là huyền thoại hay huyển hoặc mà người CS gán cho ông như: Tư tưởng,minh triết HCM tầm nhìn xuyên thế kỷ? gì gì nữa…??.  Nhưng có một câu nói của ông rất chí phải, mà chúng ta phải nhìn nhận đó là đúng: “Đất nước VN, Dân tộc VN là một, sông có thể cạn,núi có thể mòn,song, chân lý ấy không bao giờ thay đổi”. Dứt khoát, đó là chân lý bất di bất dịch cho dù bao lâu, sông cạn núi mòn thì nó vẫn là một, ông Hồ Chí Minh! vâng, chí ông rất minh mẫn để nghĩ được như vậy, nhưng rất đau đớn là ông không chịu “thông minh” hơn một chút để hiểu rằng nó là chân lý thì có bao lâu vẫn là chân lý như ông đã nói, dù Hiệp Đinh Genève 1954 có tạm thời phân chia đất nước vì ý thức hệ, vì hoàn cảnh nhất thời, sau đó năm, mười hay mươi năm sau thì Việt Nam sẽ hòa chung là một như chân lý của ông, trong một thời điểm thích hợp nào đó như Đông Tây Đức chẳng hạn. Trước đó, 1953 Nam Bắc Triều Tiên cũng chấp nhận giãi pháp này để hai bên Nam Bắc chấm dứt nội chiến. Tại miền Nam Hàn Quốc sau Hiệp Định hòa bình đình chiến, ông Lý Thừa Vãn đã lãnh đạo đất nước sắp xếp lại “giang sơn” khoan sức dân, không có khát vọng thống nhất đất nước bằng máu và nước mắt thêm nữa, ông ra sức chăm lo đời sống nhân dân, đặt nền móng cho một Hàn Quốc hùng mạnh sau này như nói trên. Thì tại Việt Nam ông Hồ Chí Minh đã hành động ngược lại, thay vì khoan sức dân thì ông lại thực hiện chỉ thị của quốc tế CS (Mao và Stalin), lập tức mở một cuộc đấu tranh giai cấp tàn bạo đẫm máu và nước mắt nhất trong lịch sử VN với CCRĐ từ 1953 – 1956 giết hại gần 200.000 ngàn lương dân vô tội, gây tan nát hơn nữa triệu gia đình ly tán khắp miền Bắc VN, hơn một triệu người chạy trốn vào miền Nam và sau khi đầu rơi máu đổ ở miền Bắc như thế đó ông vẫn chưa hài lòng tiếp tục xin viện trợ vũ khí từ Nga xô, Trung Quốc, xua quân vượt vĩ tuyến 17 phá vỡ Hiệp Định hòa bình Genève với chiêu bài “Giãi phóng miền nam” đang bị “ Mỹ Diệm” đày đọa kềm kẹp trong đói rách lầm than, chúng ta, những người Việt Nam trung thực ở hai miền đất nước thử nhìn lại vài hình ảnh cũ của hai miền Việt Nam để hiểu được hiện thực của đất nước 2 miền:
Và như thế là chúng ta đã hiểu được “mĩa mai” như thế nào là “giải phóng miền nam” để sau 20 năm nồi da xáo thịt, kết quả: Quân “Ta” thắng quân “Mình” với hơn ba triệu “địch quân” anh em máu đỏ da vàng phơi thây tại chỗ, một thế hệ thanh niên tinh hoa hai miền hy sinh vô nghĩa, mà giang sơn ông cha thì hao hụt đất trời biển đảo, nhưng không do đế quốc Mỹ xâm lược mà lại do chính đồng chí “4 vàng 16 tốt” gậm nhấm và cướp đoạt?
Tính ra 20 năm, kể từ 1955 đến 1975 Hàn Quốc, một quốc gia bị chia cắt như VN đã không lấy chiến tranh làm phương tiện, mà dùng mồ hôi công sức từ nhân dân xây dựng đất nước thành một quốc gia hùng mạnh phồn vinh như hôm nay, thì đảng CSVN lấy máu xương nhân dân, đất đai cương thổ của tiền nhân để đổi lấy một quốc gia nhược tiểu hôm nay, tướt đoạt một cơ hội phát triển của miền Nam VN.
Chúng ta thấy gì trên quê hương mình hôm nay? Trong khi chủ nghĩa xã hội CS bị cả thế giới nguyền rủa đào thải thì tại VN những người CSVN vẫn tiếp tục “lừa bịp” nhân dân VN với lời khẳng định “CNXH là khát vọng của nhân dân ta”?? Tổ chức khuyến khích xuất khẩu công nhân lao động ra khắp thế giới để bị bóc lột sức lao động, làm ngơ cho phép phụ nữ kết hôn làm “osin” cho khắp thiên hạ thì đảng CSVN vẫn cứ bịp bợm là “Đảng cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động”. Một Việt Nam đang nghèo, lạm phát nhất châu Á, nhì thế giới, nợ nước ngoài bằng 54% GDP nhưng người dân phải còng lưng nuôi một lúc tới “hai chính phủ” một chính phủ của nhà nước CS và một “chính phủ của đảng CSVN” từ TW tới địa phương? hai trăm quốc gia trong LHQ không quốc gia nào người dân đồng ý nuôi nổi một lúc hai cái “chính phủ song song” như thế này? và cũng không có đảng phái nào của hai trăm quốc gia ấy được “diễm phúc” như đảng CS của 5 nước thiểu số còn sót lại trên thế giới trong đó có Việt Nam hiện nay?
Những cái nghịch lý và bất hạnh tưởng như không thể có trong thế kỷ này của nhân loại văn minh trên thế giới nhưng nó cứ như xúc tu của loài bạch tuộc bám chặc mãi vào cơ thể nhân dân Việt Nam – Liệu chúng ta còn chịu đựng đến bao giờ?

Hoàng Thanh Trúc